Tình huống 1: Đi công tác ở nước ngoài, cái hay quên nhất là cái adapter (phích cắm điện), vì mỗi quốc gia thì đầu cắm khác nhau. Lần này đi Nhật cũng quên. Xuống hỏi tiếp tân khách sạn mượn adapter. Cô nhân viên nói không có adapter, chỉ có mấy cái này thôi. Cô đưa ra hàng loạt những đầu sạc pin cho iphone, ipad…phản ứng đầu tiên là “No, thanks. I need adapter”. Định quay lui về phòng, chợt nhớ, uh nhỉ, thực ra mình chỉ cần sạc ipad, nhưng không cắm vừa nên nghĩ sẽ cần mượn adapter. Giờ không có adapter nhưng có cái để sạc ipad thì lại không chịu. Mượn và sạc, vấn đề được giải quyết.

Tình huống 2: câu chuyện mấy năm trước, thời ở VN ít người xài thẻ tín dụng. Lúc đó Vietcombank có phát hành thẻ cho mình. Để phát hành thẻ, mình phải nộp các giấy tờ chứng minh thu nhập và việc làm. Chuyện này có thể hiểu là do thẻ tín dụng vận hành dựa trên niềm tin, tức là ngân hàng cho mình xài tiền trước và sau đó mình sẽ trả lại. Càng dùng và càng trả đúng hẹn thì ngân hàng càng có niềm tin vào mình. Ở lần đầu, ngân hàng yêu cầu giấy là ok vì chưa có niềm tin. Mình vui vẻ xài thẻ của Vietcombank, trong 3 năm liền, nói chung luôn xài khá nhiều và trả đúng hạn. Đùng 1 cái, đến hết thời hạn của thẻ (thẻ nào cũng có thời hạn 2-3 năm), mình cứ nghĩ Vietcombank sẽ tự động phát hành thẻ mới như mọi ngân hàng khác. Nhưng không Vietcombank yêu cầu như lần đầu, tức là chứng minh thu nhập và chức vụ (không có yêu cầu gia tăng hạn mức hay bất cứ thay đổi nào). Mình khá ngạc nhiên, và cũng đương nhiên huỷ card của Vietcombank và chuyển sang các card của ngân hàng đối thủ. (Sau này vcb có gọi lại nhiều lần nhưng vẫn yêu cầu phải làm thủ tục như trên- thật kỳ lạ).

Hai câu chuyện nhưng cùng 1 bài học, chỉ nhớ phương tiện mà quên mục tiêu. Mục tiêu là sạc ipad và đánh giá độ tin cậy của khách hàng, chứ không phải bản thân cái adapter hay phiếu xác nhận thu nhập. Thế nên hãy luôn hỏi, làm thế để làm gì? Ta cần gì nhất?

Dzung Vu

Comments

comments